张爷爷退休以后,最喜欢看漫画书。
Zhāng yéye tuìxiū yǐhòu, zuì xǐhuan kàn mànhuàshū.
Ông Trương sau khi nghỉ hưu, thích nhất là đọc truyện tranh.
每天下午,他先喝茶,然后坐在椅子上看书。
Měitiān xiàwǔ, tā xiān hē chá, ránhòu zuò zài yǐzi shàng kànshū.
Mỗi buổi chiều, ông ấy uống trà trước, sau đó ngồi trên ghế đọc sách.
一天,他看见邻居的小孩子在门口哭。
Yì tiān, tā kànjiàn línjū de xiǎo háizi zài ménkǒu kū.
Một ngày nọ, ông ấy nhìn thấy đứa trẻ hàng xóm khóc trước cửa.
小孩子说,他找不到自己最喜欢的漫画书了。
Xiǎo háizi shuō, tā zhǎo bu dào zìjǐ zuì xǐhuan de mànhuàshū le.
Đứa trẻ nói, cậu ấy không tìm thấy quyển truyện tranh yêu thích của mình.
张爷爷马上拿出自己的漫画书,借给小孩子。
Zhāng yéye mǎshàng náchū zìjǐ de mànhuàshū, jiè gěi xiǎo háizi.
Ông Trương liền lấy ngay quyển truyện tranh của mình, cho đứa trẻ mượn.
小孩子看得很开心,笑着说谢谢。
Xiǎo háizi kàn de hěn kāixīn, xiàozhe shuō xièxie.
Đứa trẻ đọc rất vui, cười nói cảm ơn.
后来,小孩子的爸爸妈妈送给张爷爷一套新漫画书。
Hòulái, xiǎo háizi de bàba māma sòng gěi Zhāng yéye yí tào xīn mànhuàshū.
Sau đó, bố mẹ đứa trẻ tặng ông Trương một bộ truyện tranh mới.