王奶奶退休以后,很喜欢去别的城市旅游。
Wáng nǎinai tuìxiū yǐhòu, hěn xǐhuan qù bié de chéngshì lǚyóu.
Bà Vương sau khi nghỉ hưu, rất thích đi du lịch đến các thành phố khác.
这次她一个人去上海,想去参观一个有名的博物馆。
Zhè cì tā yí ge rén qù Shànghǎi, xiǎng qù cānguān yí ge yǒumíng de bówùguǎn.
Lần này bà một mình đi Thượng Hải, muốn đi tham quan một bảo tàng nổi tiếng.
可是博物馆很大,除了主楼以外,还有好几栋房子。
Kěshì bówùguǎn hěn dà, chúle zhǔlóu yǐwài, hái yǒu hǎo jǐ dòng fángzi.
Nhưng bảo tàng rất lớn, ngoài tòa nhà chính ra, còn có mấy tòa nhà nữa.
王奶奶走着走着,找不到出口,有点儿迷路了。
Wáng nǎinai zǒuzhe zǒuzhe, zhǎo bu dào chūkǒu, yǒudiǎnr mílù le.
Bà Vương đi mãi, không tìm thấy lối ra, hơi bị lạc đường.
她给孙女打了电话,孙女在网上帮她找到了地图。
Tā gěi sūnnǚ dǎle diànhuà, sūnnǚ zài wǎngshàng bāng tā zhǎodàole dìtú.
Bà gọi điện cho cháu gái, cháu gái tìm giúp bà bản đồ trên mạng.
跟着地图,王奶奶顺利走出了博物馆。
Gēnzhe dìtú, Wáng nǎinai shùnlì zǒuchūle bówùguǎn.
Theo bản đồ, bà Vương đã ra khỏi bảo tàng thuận lợi.
没想到,出口旁边正好有她最想吃的小吃店!
Méixiǎngdào, chūkǒu pángbiān zhènghǎo yǒu tā zuì xiǎng chī de xiǎochī diàn!
Không ngờ, cạnh lối ra vừa hay có quán ăn vặt mà bà thích ăn nhất!