刘哥开了一家小店,昨天晚上忙着算账,睡得很晚。
Liú gē kāile yì jiā xiǎo diàn, zuótiān wǎnshang mángzhe suànzhàng, shuì de hěn wǎn.
Anh Lưu mở một cửa hàng nhỏ, tối qua bận tính sổ, ngủ rất muộn.
今天早上,他起得很晚,头很疼。
Jīntiān zǎoshang, tā qǐ de hěn wǎn, tóu hěn téng.
Sáng nay, anh dậy rất muộn, đầu rất đau.
到了店里,他发现自己忘了带钥匙。
Dàole diàn lǐ, tā fāxiàn zìjǐ wàngle dài yàoshi.
Đến cửa hàng, anh phát hiện mình quên mang chìa khóa.
他想了想,记得钥匙放在车里了。
Tā xiǎngle xiǎng, jìde yàoshi fàng zài chē lǐ le.
Anh nghĩ ngợi một lát, nhớ ra chìa khóa để trong xe.
他打开车门,很快就拿到了钥匙。
Tā dǎkāi chēmén, hěn kuài jiù nádàole yàoshi.
Anh mở cửa xe, rất nhanh đã lấy được chìa khóa.
开门以后,他觉得应该早点儿睡觉,别再熬夜了。
Kāimén yǐhòu, tā juéde yīnggāi zǎodiǎnr shuìjiào, bié zài áoyè le.
Mở cửa xong, anh nghĩ nên ngủ sớm hơn, đừng thức khuya nữa.
没想到,第一位客人送给他一杯热咖啡,他一下子就不困了。
Méixiǎngdào, dì-yī wèi kèrén sòng gěi tā yì bēi rè kāfēi, tā yíxiàzi jiù bú kùn le.
Không ngờ, vị khách đầu tiên tặng anh một tách cà phê nóng, anh lập tức hết buồn ngủ.