老王在公司加班到很晚。
Lǎo Wáng zài gōngsī jiābān dào hěn wǎn.
Lão Vương làm thêm giờ ở công ty đến rất muộn.
走出公司,外面很黑,路上没有人。
Zǒuchū gōngsī, wàimiàn hěn hēi, lùshang méiyǒu rén.
Bước ra khỏi công ty, bên ngoài rất tối, trên đường không có ai.
老王一个人走路,心里很害怕。
Lǎo Wáng yí ge rén zǒulù, xīnlǐ hěn hàipà.
Lão Vương đi bộ một mình, trong lòng rất sợ.
他给儿子打了电话,儿子说马上过来。
Tā gěi érzi dǎle diànhuà, érzi shuō mǎshàng guòlái.
Ông ấy gọi điện cho con trai, con trai nói sẽ đến ngay.
老王一看见儿子的车,就不害怕了。
Lǎo Wáng yí kànjiàn érzi de chē, jiù bú hàipà le.
Lão Vương vừa nhìn thấy xe của con trai, liền hết sợ ngay.
儿子开车送他回家,路上说说笑笑。
Érzi kāichē sòng tā huíjiā, lùshang shuōshuo xiàoxiao.
Con trai lái xe đưa ông về nhà, trên đường nói cười vui vẻ.
到家以后,老王觉得很温暖,很高兴。
Dào jiā yǐhòu, Lǎo Wáng juéde hěn wēnnuǎn, hěn gāoxìng.
Về đến nhà, Lão Vương cảm thấy rất ấm áp, rất vui.