王爷爷每天早上都去公园走走。
Wáng yéye měitiān zǎoshang dōu qù gōngyuán zǒuzou.
Ông Vương mỗi sáng đều đi công viên đi dạo.
今天他打算走远一点儿。
Jīntiān tā dǎsuàn zǒu yuǎn yìdiǎnr.
Hôm nay ông định đi xa hơn một chút.
走到一半,突然下起雨来了。
Zǒudào yíbàn, tūrán xià qǐ yǔ lái le.
Đi được nửa đường, đột nhiên trời đổ mưa.
王爷爷没有带伞,只好在树下等。
Wáng yéye méiyǒu dài sǎn, zhǐhǎo zài shù xià děng.
Ông Vương không mang ô, đành đứng dưới cây đợi.
虽然衣服有点儿湿了,但是雨很快就停了。
Suīrán yīfu yǒudiǎnr shīle, dànshì yǔ hěn kuài jiù tíngle.
Tuy quần áo hơi ướt, nhưng mưa nhanh chóng tạnh.
天上出现了一道漂亮的彩虹。
Tiānshàng chūxiànle yí dào piàoliang de cǎihóng.
Trên trời xuất hiện một cầu vồng đẹp.
王爷爷笑着说:下雨也没关系,彩虹真漂亮!
Wáng yéye xiàozhe shuō: xiàyǔ yě méi guānxi, cǎihóng zhēn piàoliang!
Ông Vương cười nói: mưa cũng không sao, cầu vồng thật đẹp!